• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9

Càm Ràm Chuyện Đi Tây

Thời này đi du lịch không chỉ là đi du lịch. Chẳng hạn có người đi về bèn viết nguyên một cuốn sách hướng dẫn du lịch bán trên mạng lai rai. Có người đi tới đâu là quắc một cái hình hay vài hàng status lên Facebook tới đó. Có người đi tới đâu làm một bài thơ vịnh cảnh tới đó. Ai cũng chụp hình nhưng có người về đăng cả ngàn tấm lên năm bảy trang web khác nhau, vân vân và vân vân. Tôi thì tính là đi tới thành phố nào là viết một bài tâm tình về thành phố đó cho xịn. Mới viết được hai bài – về PragueBudapest – thì có người quen đọc xong email chê sao ông ngu quá vậy. Hỏi sao ngu thì trả lời là đi chơi mà không để thì giờ để chơi mà bày đặt viết lách linh tinh! Tôi cụt hứng nên thôi. Về nhà đã hơn nửa tháng nay, jet lag đã hết nên rán viết thêm một bài nữa, gọi là để túm lại chuyến đi.

* * *

Chuyện quan trọng xin nói trước. Tôi có cô bạn gốc người Đức, má cổ hàng năm từ Đức qua Úc thăm gia đình con gái và cháu ngoại. Hỏi bã chuyện gì ở Úc ấn tượng nhứt thì bã nói là mấy cái toilet công cọng, nhứt là nó free! Tôi hơi ngạc nhiên, bộ bên Đức không có toilet công cọng hay sao, nhưng có đi tây mới thấm ý bã. Nói chung bên Âu châu, phần lớn vô mấy toilet công cọng thì phải trả tiền, mỗi lần rẻ thì 30 cent, thường thì 50 cent, có chỗ lấy 1 Euro! Cỡ mấy ông già như tôi đi tiểu cọng đi tiêu một ngày mười mấy hai chục lần thì tốn khơi khơi cũng cả hơn chục Euro, đi cả tháng thì tính ra cả mấy trăm Euro chớ ít sao! Cho nên nhắn nhủ các bạn khi làm ngân sách đi du lịch Âu châu thì nhớ khỏan phụ trội này. Không phải như đu lịch Sài Gòn mình, kẹt lắm thì tìm đại bức tường nào đó là xong ngay, như mấy ông tài xế taxis vậy!

Đọc tiếp ...

Budapest Và Những Tượng Đài Lỗi Thời

Budapest không lãng mạn và ướt át như Venice, không có một bề dày lịch sử cỡ như Rome, không phóng khoáng và hiện đại như Berlin, không cổ kính và nhiều người Việt bằng Prague. Nhưng Budapest có suối nước nóng, có dòng sông Danube ( dù rằng sông Danube chảy qua Hungary có 12% chiều dài, nhưng nhắc tới Danube người ta thường nghĩ đến Hungary và Budapest) và nhứt là có Công Viên Tượng Đài Lỗi Thời (Memento Park)!

Sau thế chiến thứ nhất, Hungary ở bên thua cuộc, trở thành một nước cọng hòa nhưng mất hơn hai phần ba lãnh thổ và vấn đề này vẫn còn được bàn cãi sôi nổi cho tới ngày này[1].


Xe tăng Liên Xô vô Budapest tháng 11.1956

Đọc tiếp ...

Tản Mạn Prague

Tại sao lại đi thăm nước Tiệp Khắc làm chi cà? Câu trả lời muốn đơn giản thì cũng dễ mà muốn dài dòng phức tạp thì cũng đặng…

Có một hai chuyện đáng nể về người Tiệp Khắc.

Sau thế chiến thứ 2, đảng Cọng Sản Tiệp Khắc với sự lãnh đạo của Liên Xô cai trị Tiệp Khắc từ 1948. Trong thập niên 50, rất nhiều người không cọng sản phải bỏ trốn ra nước ngoài, một số lớn bị bắt lại, vô tù, và nhiều người chết trong những trại tù khổ sai. Tháng 4 năm 1968 tân Bí Thư Thứ Nhất của đảng Cọng Sản Tiệp Khắc, Alexender  Dubcek, bắt đầu chương trình “đổi mới” mà sau này lịch sử gọi là “Mùa Xuân Prague“. Chế độ kiểm duyệt bị bãi bỏ, tù nhân chính trị được thả về nhà, và kinh tế trung ương tập trung bắt  đầu được “bung” ra… Liên Xô không hài lòng với kiểu “xét lại” như vậy, nhưng “đồng chí” Dubcek không ngán. Liên Xô tức giận, bèn chơi kiểu “lấy thịt đè người“, cho xe tăng qua Prague ngày 20.8.1968, và nối gót theo là 200.000 bộ đội của Liên Minh Warsaw. Chế độ độc tài chuyên chính cọng sản được thiết lập trở lại, nhiều người theo phe cải cách bị trục xuất khỏi đảng, 500.000 đảng viên mất việc. Những người chống đối bị bắt và cho đi học tập cải tạo sặc sừ[1].

Prague1 1968
Xe tăng Liên Xô ở Prague tháng 8.1968 

Đọc tiếp ...

Đi Đại Hàn, ăn kim chi và học đôi điều về tinh thần dân tộc

(Bài này viết hồi tháng 10.2012 nhưng đọc lại thấy sao bàn toàn chuyện khơi khơi nên không muốn đăng. Nay nhân vụ Bắc Hàn hăm he bom nguyên tử và gần cuối tháng 4 nên kệ, sửa sơ sơ và đăng lên đại chia xẻ với các bạn, đọc thấy dở thì xin nhấp con chuột dùm… – NSH)

“Đù mẹ cả thằng này, thực vô duyên biết mấy, nông nổi cơ sự này, chửi đổng làm chi đây”
Phạm Duy – Tục Ca số 9

Cả nhà đi Đại Hàn du lịch bảy ngày. Chỉ là ngoạn cảnh xem hoa. Xưa nay chỉ coi vài phim kiếm hiệp Đại Hàn chớ đâu có coi phim tập trường thiên dài hạn đâu mà rành về văn hóa Đại Hàn.

Hơn nửa thế kỷ nay, dù là mang tiếng ở trong trong tình trạng chiến tranh thường trực, người Đại Hàn cả nam lẫn bắc lui cui mạnh ai nấy lo làm lo ăn lo phát triển, chuyện thống nhất thì cũng hò hét nhưng chỉ là đánh võ mồm. Tôi đoán như vậy mà dân cả hai miền đều vui vẻ hạnh phúc hơn, dù mỗi miền theo cái kiểu của riêng mình. Ít ra là không có chiến tranh rần rần, chết năm bảy triệu mạng người…

Đọc tiếp ...

Nha Trang Ngày Về

Mới đây tạp chí National Geographic công bố kết quả của bảng đánh giá hàng năm 99 bãi biển trên thế giới. Đây là lần đánh giá lần thứ bảy, tin vui là Nha Trang được lọt vô danh sách 99 bãi biển này. Nhưng điều đáng buồn là Nha Trang lại được đánh giá vào loại  “tồi” nhứt, đứng hạng 10 từ dưới tính lên.

Bờ biển Nha Trang – Ảnh của Michael S. Yamashita, National Geographic

Đọc tiếp ...

Đi Mỹ

Hai tuần qua, hai vợ chồng dẫn thằng con trai qua California, trước là cho xong cái “nợ” Disneyland, sau là nếu tiện đường và có thì giờ thì thăm bà con bạn bè. Cứ ở một chỗ vài ngày, sáng xách xe đi, chiều xách xe về, mệt sặc sừ vì cái chuyện lái xe chạy bên phải! Cho nên cảnh thì chỉ xem được vài nơi, bạn bè bà con thì chỉ gặp được vài người. Thôi kệ, như bác Nguyễn Tư Phương nói, cảnh ở nước Mỹ thì đi cả đời cũng coi không hết. Còn người thì thôi, có duyên thì thế nào cũng có lần tái ngộ.

Ở phía Bắc Cali may mà có bác Phương, cho nên đời dễ chịu vô cùng. Ghé thăm San Francisco, bác chở tới đầu cầu Golden Gate, xong biểu vợ chồng con cái đi qua cầu cho biết. Còn bác thì đi qua đi lại nhiều lần rồi, nên thôi để bác quay ra ngủ một giấc trong xe cho khoẻ! Vợ chồng con cái bèn hăng hái đi bộ qua cầu; cầu có chỉ mấy nhịp mà sao đi hoài không tới bờ bên kia!

Còn ăn trưa thì thay vì vô mấy nhà hàng cao lương mỹ vị, bác lại chở cả nhà tới cái quán hamburger The Red’s Java House ở chân cầu Bay Bridge! Cũng là cao lương mỹ vị nhưng theo kiểu của bác Phương, của văn hóa, của truyền thống, chớ không trần tục, vật chất. Không có thổ địa thì làm sao mò được tới mấy chỗ này.

Đọc tiếp ...

Thay Đổi Cỡ Chữ

Chuyên mục

Lưu trữ

Số trang đọc

2,930
Scroll Up