• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9

Càm Ràm Chuyện Đi Tây

Thời này đi du lịch không chỉ là đi du lịch. Chẳng hạn có người đi về bèn viết nguyên một cuốn sách hướng dẫn du lịch bán trên mạng lai rai. Có người đi tới đâu là quắc một cái hình hay vài hàng status lên Facebook tới đó. Có người đi tới đâu làm một bài thơ vịnh cảnh tới đó. Ai cũng chụp hình nhưng có người về đăng cả ngàn tấm lên năm bảy trang web khác nhau, vân vân và vân vân. Tôi thì tính là đi tới thành phố nào là viết một bài tâm tình về thành phố đó cho xịn. Mới viết được hai bài – về PragueBudapest – thì có người quen đọc xong email chê sao ông ngu quá vậy. Hỏi sao ngu thì trả lời là đi chơi mà không để thì giờ để chơi mà bày đặt viết lách linh tinh! Tôi cụt hứng nên thôi. Về nhà đã hơn nửa tháng nay, jet lag đã hết nên rán viết thêm một bài nữa, gọi là để túm lại chuyến đi.

* * *

Chuyện quan trọng xin nói trước. Tôi có cô bạn gốc người Đức, má cổ hàng năm từ Đức qua Úc thăm gia đình con gái và cháu ngoại. Hỏi bã chuyện gì ở Úc ấn tượng nhứt thì bã nói là mấy cái toilet công cọng, nhứt là nó free! Tôi hơi ngạc nhiên, bộ bên Đức không có toilet công cọng hay sao, nhưng có đi tây mới thấm ý bã. Nói chung bên Âu châu, phần lớn vô mấy toilet công cọng thì phải trả tiền, mỗi lần rẻ thì 30 cent, thường thì 50 cent, có chỗ lấy 1 Euro! Cỡ mấy ông già như tôi đi tiểu cọng đi tiêu một ngày mười mấy hai chục lần thì tốn khơi khơi cũng cả hơn chục Euro, đi cả tháng thì tính ra cả mấy trăm Euro chớ ít sao! Cho nên nhắn nhủ các bạn khi làm ngân sách đi du lịch Âu châu thì nhớ khỏan phụ trội này. Không phải như đu lịch Sài Gòn mình, kẹt lắm thì tìm đại bức tường nào đó là xong ngay, như mấy ông tài xế taxis vậy!

Đọc tiếp ...

Budapest Và Những Tượng Đài Lỗi Thời

Budapest không lãng mạn và ướt át như Venice, không có một bề dày lịch sử cỡ như Rome, không phóng khoáng và hiện đại như Berlin, không cổ kính và nhiều người Việt bằng Prague. Nhưng Budapest có suối nước nóng, có dòng sông Danube ( dù rằng sông Danube chảy qua Hungary có 12% chiều dài, nhưng nhắc tới Danube người ta thường nghĩ đến Hungary và Budapest) và nhứt là có Công Viên Tượng Đài Lỗi Thời (Memento Park)!

Sau thế chiến thứ nhất, Hungary ở bên thua cuộc, trở thành một nước cọng hòa nhưng mất hơn hai phần ba lãnh thổ và vấn đề này vẫn còn được bàn cãi sôi nổi cho tới ngày này[1].


Xe tăng Liên Xô vô Budapest tháng 11.1956

Đọc tiếp ...

Tản Mạn Prague

Tại sao lại đi thăm nước Tiệp Khắc làm chi cà? Câu trả lời muốn đơn giản thì cũng dễ mà muốn dài dòng phức tạp thì cũng đặng…

Có một hai chuyện đáng nể về người Tiệp Khắc.

Sau thế chiến thứ 2, đảng Cọng Sản Tiệp Khắc với sự lãnh đạo của Liên Xô cai trị Tiệp Khắc từ 1948. Trong thập niên 50, rất nhiều người không cọng sản phải bỏ trốn ra nước ngoài, một số lớn bị bắt lại, vô tù, và nhiều người chết trong những trại tù khổ sai. Tháng 4 năm 1968 tân Bí Thư Thứ Nhất của đảng Cọng Sản Tiệp Khắc, Alexender  Dubcek, bắt đầu chương trình “đổi mới” mà sau này lịch sử gọi là “Mùa Xuân Prague“. Chế độ kiểm duyệt bị bãi bỏ, tù nhân chính trị được thả về nhà, và kinh tế trung ương tập trung bắt  đầu được “bung” ra… Liên Xô không hài lòng với kiểu “xét lại” như vậy, nhưng “đồng chí” Dubcek không ngán. Liên Xô tức giận, bèn chơi kiểu “lấy thịt đè người“, cho xe tăng qua Prague ngày 20.8.1968, và nối gót theo là 200.000 bộ đội của Liên Minh Warsaw. Chế độ độc tài chuyên chính cọng sản được thiết lập trở lại, nhiều người theo phe cải cách bị trục xuất khỏi đảng, 500.000 đảng viên mất việc. Những người chống đối bị bắt và cho đi học tập cải tạo sặc sừ[1].

Prague1 1968
Xe tăng Liên Xô ở Prague tháng 8.1968 

Đọc tiếp ...

Tâm tình Đường Thi Bình Định

Đường Thi Bình Định

Mấy năm nay phụ làm mấy trang web cộng đồng, ở nhà thì bị bà xã càm ràm ăn cơm nhà vác ngà voi, lên net thì cũng có khi bị thiên hạ ném đá kiểu hàng tôm hàng cá. Tuy nhiên bên cạnh đó cũng có không ít những phần thưởng về mặt tình thần. Làm quen và email qua lại với những người viết chẳng hạn (dù rằng thường những lá mail tôi viết giống như SMS vậy, không đến nỗi viết tắt như đám 8x, 9x nhưng cũng thiếu lời chào đầu, không đủ lời chúc cuối). Và thêm vào đó lâu lâu cũng được nhận vài món quà nhỏ, sách báo hay thơ, CD nhạc, vân vân.

Đọc tiếp ...

Đi Đại Hàn, ăn kim chi và học đôi điều về tinh thần dân tộc

(Bài này viết hồi tháng 10.2012 nhưng đọc lại thấy sao bàn toàn chuyện khơi khơi nên không muốn đăng. Nay nhân vụ Bắc Hàn hăm he bom nguyên tử và gần cuối tháng 4 nên kệ, sửa sơ sơ và đăng lên đại chia xẻ với các bạn, đọc thấy dở thì xin nhấp con chuột dùm… – NSH)

“Đù mẹ cả thằng này, thực vô duyên biết mấy, nông nổi cơ sự này, chửi đổng làm chi đây”
Phạm Duy – Tục Ca số 9

Cả nhà đi Đại Hàn du lịch bảy ngày. Chỉ là ngoạn cảnh xem hoa. Xưa nay chỉ coi vài phim kiếm hiệp Đại Hàn chớ đâu có coi phim tập trường thiên dài hạn đâu mà rành về văn hóa Đại Hàn.

Hơn nửa thế kỷ nay, dù là mang tiếng ở trong trong tình trạng chiến tranh thường trực, người Đại Hàn cả nam lẫn bắc lui cui mạnh ai nấy lo làm lo ăn lo phát triển, chuyện thống nhất thì cũng hò hét nhưng chỉ là đánh võ mồm. Tôi đoán như vậy mà dân cả hai miền đều vui vẻ hạnh phúc hơn, dù mỗi miền theo cái kiểu của riêng mình. Ít ra là không có chiến tranh rần rần, chết năm bảy triệu mạng người…

Đọc tiếp ...

Từ đây người biết thương người ?

Cuối năm 2012 nhận được một món quà đặc biệt từ cô ca sĩ thần tượng Nguyên Thảo, bài “Mùa Xuân Đầu Tiên” của Văn Cao do cô trình bày theo kiểu jazz. Mấy ngày liền, ra đường thì tôi để iPhone lập đi lập lại, về nhà thì để iTunes lập lại lập đi mỗi một bài này. Bài nhạc không được nghe nhiều so với những tuyệt tác của Văn Cao viết trước 1954, nhưng sao nghe cô Nguyên Thảo ca vẫn thấy có điều gì đó thu hút mình nghe lại một lần nữa, một lần nữa …

Nguyên Thảo

Đọc tiếp ...

Trường Xưa Tên Cũ

Tháng ba năm 1975, trường Trung Học Cường Để và trường Nữ Trung Học Qui Nhơn bị (hay được, nói kiểu nào cũng được) đổi tên. Mấy chục năm qua nghe nói đổi đi đổi lại mấy lần.Thú thiệt là xa quê từ độ ấy cho nên tôi cũng không rõ những tên trường mới cho lắm. Chỉ nghe nói là Quốc Học, Quang Trung,  Ngô Chi Lan, Trưng Vương, vân vân và vân vân. Tên Cường Để chỉ còn trong trí tưởng của những ông già năm nay trẻ nhứt cũng ngoài năm chục hết ráo. Và Nữ Trung Học Qui Nhơn thì chắc cũng giông giống vậy (xin các chị đừng phiền). Tên ngôi trường nữ và những tà áo dài trắng ngày xưa lâu lâu được nhắc tới kèm theo những mối tình học trò, những “em tan trường về anh theo Ngọ về” từ mấy mươi năm trước. Ở hải ngoại thì có vài ba trang web, tờ Đặc San Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn, và những kì họp mặt ở Texas… Trong nước thì nghe nói sau này anh em cũng họp mặt ì xèo hàng năm vào những dịp lễ lạc, tết nhứt….

Trước tháng 4/1975, hình như tỉnh lị nào cũng có một cặp như vậy. Chẳng hạn Võ Tánh và Huyền Trân ở Nha Trang, Quốc Học và Đồng Khánh ở Huế. Tôi không biết hết, xin các bạn kể ra dùm. Không biết có bao nhiêu trường còn giữ được tên cũ.

Cổng trường Nữ Trung Học Qui Nhơn năm 1996

Đọc tiếp ...

Vài dòng về một album nhạc cũ

Nguyên Thảo hạ san xuống Sài Gòn năm 2003. Một cách chính thức thì album đầu tay của Nguyên Thảo là Suối & Cỏ do Dương Thụ biên tập và Anh Quân thu (phòng thu Anh Em), làm năm 2006. Tôi đôi khi thắc mắc là trong khoảng thời gian 3 năm ở Sài gòn trước khi có Suối & Cỏ thì cô có thu thanh gì không, giọng cô hồi đó hát ra sao …

Như Nguyên Thảo có lần than thở trong một cuộc phỏng vấn, đại khái là trong giai đoạn hàn vi này cô có hát mướn cho nhiều nhạc sĩ amateur, nửa mùa, tay ngang, họ thu CD để làm kỉ niệm đời, tặng ba má, vợ con vân vân .. Nhưng dĩ nhiên là sau cùng những tác phẩm này cũng tìm đường xuất hiện trên youtube hay các trang nhạc mạng. Thôi kệ, còn đỡ hơn là mấy tài tử nổi tiếng Hollywood hay Hongkong coi lại mấy phim porno mình đóng hồi mới bắt đầu khởi nghiệp!

Đọc tiếp ...

Nghe Nhạc Mùa Vu Lan

 connhoMequa
Tôi có ông bạn thân mới mổ tim, nghĩa là rất nghiêm trọng. Bác sĩ ngại tim ông đã yêu nhiều, khó mổ nên chích thuốc mê hơi mạnh đô một chút, vì vậy sau khi mổ ông ngủ li bì mấy ngày. Ngươì ta thường nói những lúc nằm li bì như vậy là lúc đương sự nằm bên bờ sinh tử, có người còn tà tà qua bờ bên kia xem thử thiên đàng địa ngục hai bên ra sao! May mắn là mọi việc suông sẻ, ông bạn tỉnh dậy, phục hồi lần và nay đã lên mạng ì xèo. Hôm qua ông mail nói sao lễ Vu Lan mà mấy trang web im lặng vậy, tôi giật mình. Hay là khi lang thang ở bờ sinh tử ông đã thấy gì chăng nên giờ nhắc nhở chuyện Vu Lan cho anh em hay. Thôi thì trong khi chờ mai mốt gặp ông hỏi cho ra lẽ, xin quí bạn nghe một ít nhạc về Mẹ, gọi là nhân dịp lễ Vu Lan, nhân mùa Báo Hiếu…

Đọc tiếp ...

Cô Chi

Thầy Nguyễn Mộng Giác qua đời, người người nhà nhà thương tiếc Thầy, đua nhau viết về Thầy, làm thơ về Thầy, viết về những sáng tác lớn nhỏ của Thầy (ngoại trừ mấy trang web chính thức của nhà nước!), vân vân và vân vân. Trang web nguyenmonggiac.info hơn cả ngàn người vô thăm một ngày (phải chi hồi xưa khi Thầy còn sống mà bà con chịu đọc như vậy thì Thầy vui biết mấy và biết đâu nhờ vậy mà sống lâu hơn chăng). Tôi cũng muốn viết một cái gì đó về Thầy, hay dở gì thì không quan trọng, vì nếu không trang web nào chịu đăng thì tôi bỏ lên cái blog cá nhân của mình là xong ngay. Nhưng viết gì đây. Tôi không làm thơ được, không lẽ viết tên tác phẩm của Thầy vô từng miếng giấy nhỏ xong bỏ vô cái mũ, xốc qua xốc lại rồi rút ra như xổ số, xong ráp lại thành bài thơ! Cũng không dám tám về Sông Côn Mùa Lũ hay Mùa Biển Động, vì thú thiệt tôi chưa từng đọc hết hai bộ trường thiên nổi tiếng của Thầy một mạch từ trang đầu tới trang cuối. Ngày xưa ở trường Trung Học Cường Để, lớp sau lại không học ban C nên đâu có may mắn được Thầy dạy môn Việt Văn. Sau năm 1975 tôi không có dịp gặp Thầy. Thầy vượt biên trước qua Galang, tôi đi sau, qua Singapore. Sau này lưu lạc qua xứ người, Thầy qua Mỹ, tôi xuống Úc… Dài dòng văn tự như vậy để cho các bạn hiểu là dù tôi thương tiếc Thầy ít ra cũng như rất nhiều cựu học sinh Cường Để cũ khác, hay hơn nữa là như một người bạn cũ với gia đình Thầy, nhưng để kể lể kỉ niệm cũ với Thầy thì tôi nên cẩn thận với những gì mình viết!

Đọc tiếp ...

Thay Đổi Cỡ Chữ

Chuyên mục

Lưu trữ

Số trang đọc

4,024
Scroll Up