• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9

Hôm nay trời vào đông …

Hôm nay trời vào đông
Tình đã chết trong lòng
Niềm cô đơn chợt đến
Anh đã quên mùa thu …
(Anh Đã Quên Mùa Thu – Tùng Giang & Nam Lộc)

Anh Đã Quên Mùa Thu (Tùng Giang & Nam Lộc) do Thái Thanh, Ý Lan, Quỳnh Dao và Lê Đại trình bày

 

Bài Anh Đã Quên Mùa Thu thì xuân hạ thu đông mùa nào nghe cũng hay… nhứt là do mẹ con cô Thái Thanh trình bày, và bữa nay là ngày đầu mùa đông ở nam bán cầu. Chỉ trật mỗi một chuyện là tôi chẳng còn như những ngày hai mươi tuổi để mà có tình chết tình sống trong lòng. Còn “niềm cô đơn” ? thì cứ cho đại là con người ai cũng có những giây phút rất riêng cho mình, để thấy vô cùng triệt để cô đơn! Và quên mùa thu thì đâu dễ gì, vì thời tiết hôm nay vẫn rất như hôm qua, nắng vàng nhạt, trời trong xanh lành lạnh, gió thổi  lá bàng vàng đỏ xào xạc dọc đường phố, trong công viên, sau vườn nhà… nghĩa là còn rất “thu”. Cho nên tôi mới nói để xin thêm một ngày thu nữa, lục nghe lại vài ba bài hát mùa thu cũ … Vô tình bài Anh Đã Quên Mùa Thu nhắc cho biết là còn một hai bữa nữa là tới ngày giỗ của tác giả – Tùng Giang.

Đọc tiếp ...

Nghe đi nghe lại bài Đường Chiều Lá Rụng

Mùa thu là một mùa đặc biệt trong năm. Ở Úc mùa thu là từ tháng 3 tới tháng 5. Nhưng tháng 4 mới là một tháng đặc biệt. Đối với người Việt mình thì tháng 4 luôn luôn là một tháng đặc biệt, dù ở đâu, quan điểm chính trị tròn méo ra sao … Đối với tôi thì lại càng đặc biệt hơn nữa, chẳng hạn tôi vượt biên đầu tháng 4, hỏi vợ tháng 4 mà cưới vợ cũng tháng 4. Thực tế hơn nữa là tháng 4 là tháng mấy cái bill hàng năm về, nào bảo hiểm xe, nào thuế đường, nào bảo hiểm nhà vân vân và vân vân. Thấy thèm một vài ngày thu cuối tuần nắng vàng rực rỡ, rảnh rang để dẫn vợ con ra công viên đi bộ, chớ không phải ở nhà ráng sơn cho xong mấy khung cửa sổ trước nhà đã lỡ chà giấy nhám rồi!

Phạm Duy và Thái Thanh trong đêm nhạc Phạm Duy – Một đời nhìn lại (2002).
Phạm Duy và Thái Thanh trong đêm nhạc Phạm Duy – Một đời nhìn lại (2002)

Đọc tiếp ...

Tản mạn về MV Gắn Kết Yêu Thương

Thường ai cũng có dịp phải vô bệnh viện, không lúc sinh thì lúc chết. Không để chữa bệnh thì cũng để  thăm bà con bạn bè, vân vân và vân vân. Tùy theo mỗi người – có tiền ít hay nhiều, ở tỉnh hay Sài Gòn hay xứ ngoài … nên kinh nghiệm về bệnh viện cũng không ai giống ai. Hồi nhỏ có lần tôi vô bệnh viện vì gãy giò, năm 17 tuổi vô Sài Gòn nuôi bệnh ông già ở bệnh viện Nguyện Văn Học rồi Grall. Mười lăm năm về trước vô bệnh viện phụ với bà xã đẻ con. Mới đây về thăm bà già vô bệnh viện thông mạch vành. Đại khái là vậy, vui cũng có mà buồn thì cũng không ít, đời mà!

Năm ngoái về thăm nhà, tôi có đi ngang qua năm bảy tỉnh thành. Không nhiều nhưng cũng đủ để có một vài nhận xét chung chung. Một điểm tốt là rất nhiều công trình xây dựng mới. Đi đâu cũng thấy những Nghĩa Trang Liệt Sĩ được xây dựng và chăm sóc kĩ lưỡng, và những cơ quan nhà nước cấp tỉnh / quận (và ngay cả xã, phường)  đều to lớn bề thế. Nhưng hiếm khi thấy bệnh viện, bệnh xá … cả hiện tại lẫn đang đang xây dựng.

Đọc tiếp ...

Sau khi coi phim “The Hunger Games”

Tuần vừa rồi thằng con trai đi trại do trường tổ chức. Nhà cửa tự nhiên quạnh vắng, hai vợ chồng như hai vợ chồng son. Chỉ tiếc là cái màu “son” này không còn chất “lửa” như những ngày mới cưới! Cho nên mới rủ nhau đi coi xi nê. Rạp đang chiếu hai phim đáng coi là “The Hunger Games” và “The Marigold Hotel“. Bà xã lựa “The Marigold Hotel“, tôi cũng không có ý kiến gì, nhứt là dàn sao “cực” nổi tiếng và cốt chuyện coi bộ hạp với cái tuổi “tri thiên mệnh” của mình. Tuy nhiên thằng con trai đã “hăm” là sẽ đi coi “The Hunter Games“, và đọc báo mạng thấy là phim bị cấm chiếu bên nhà[1]. Thành ra tò mò, tôi mới đổi ý.

Đọc tiếp ...

Đêm nghe nhạc trên sông Hậu

Về thăm nhà lần này, cả nhà xuống miền thăm Tây vài ngày. Mỗi người có một lí do riêng để đi.  Bà nhạc là để thăm lại Rạch Giá, nơi ngày xưa bà từ Sài Gòn xuống lên nhiều lần để thăm chồng làm ăn xa ở dưới đó. Bà xã đi là để nhớ lại hồi nhỏ đi theo bà ngoại xuống thăm ông già, qua mấy cái phà sông nước mênh mông. Tôi thì để thăm lại miếu Bà Chúa Xứ ở núi Sam, nhìn lại “căn phòng” ở công an huyện Hòn Đất hồi đó tôi “tạm trú” ba tháng vì vượt biên không thành. Chỉ tội thằng con trai, mấy ngày đi đường ngồi xe ê mông nó thắc mắc, sao có mấy cây cầu và mấy con kênh mà mình cứ đi qua đi lại hoài vậy tía!

Tới nơi thì bà nhạc nhìn không ra Rạch Giá cũ nữa vì khu đất lấn biển của ông bạn Võ Văn Khải làm. Huyện lị Hòn Đất nay thành thị tứ, nhà lầu ba bốn từng cất dày đặt, ngồi trên xe tôi tìm cái đồn công an huyện mà không thấy. Còn bà xã thì bến phà Mỹ Thuận đã “về hưu” từ lâu, may mà còn bến phà Vàm Cống bã đi cho đỡ nhớ, chớ để trễ vài ba năm nữa cầu xây xong là chớt quớt!

Đọc tiếp ...

Tuấn Ngọc Riêng Một Góc Trời

Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên giòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi

Đêm qua là đêm sau cùng của tôi ở Sài Gòn trong chuyến về thăm nhà lần này. Đêm qua là đêm sau cùng anh Tuấn Ngọc hát trong chuyến về thăm nhà lần này. Ngày mốt tôi bay ra, ngày mốt anh cũng bay ra, dù rằng tôi bay xuống down under còn anh bay lên bắc bán cầu. Đêm qua tôi ghé phòng trà WE, đêm qua anh cũng ghé phòng trà WE, anh hát còn tôi nghe. Thường tôi hay viết “bác Tuấn Ngọc“, riêng bài này xin phép gọi là “anh Tuấn Ngọc“, vì như anh nói đại khái đêm này như là anh ngồi trong phòng khách vậy và hát cho gia đình bạn bè nghe, chỉ khác là anh lấy tiền!

Tuấn Ngọc

Đọc tiếp ...

Đêm Giao Thừa Với Nguyên Thảo

Năm nay tôi và gia đình về quê ăn Noel và Tết Tây. Ngoài những chuyện thiên hạ thường làm khi về quê, lần này tôi dự tính và hi vọng là sẽ có thì giờ dạo qua một vài phòng trà ca nhạc ở Sài Gòn. Và nghe cô Nguyên Thảo hát live!

Từ tháng 9/2011 tôi đã biết là cô Nguyên Thảo sẽ hát ở Hà Nội vào dịp Giáng Sinh, nên lực bất tòng tâm, có muốn cũng không thể bỏ tất cả để bay ra Hà Nội mà nghe cô Nguyên Thảo hát được. Đành nhủ thầm là thôi đành hẹn một lần khác, có duyên thì thế nào cũng có dịp. Nhưng chữ duyên là một nhiệm mầu trong văn hóa người Việt mình. Vài tuần trước khi về Sài Gòn thì tôi hay là cô Nguyên Thảo sẽ tiễn năm cũ đón năm mới ở nhà hát lớn Sài Gòn, cùng với bác Tuấn Ngọc và dăm ba ca sĩ khác, cả trẻ lẫn không còn được trẻ mấy, cả đang lên lẫn sắp xuống. Cho nên xuống Tân Sơn Nhất, một trong vài chuyện đầu tiên tôi làm là nhờ một người bạn mua cho hai cái vé Hòa Nhạc Cuối Năm.

Nguyên thảo - Hòa Nhạc Cuối Năm

Đọc tiếp ...

Đêm Coi Họa Mi Tóc Nâu Hát Ở Sài Gòn

Rời Đà Nẵng với mùa đông mưa và gió bấc, vô lại Sài Gòn nắng ấm với một rừng xe hai bánh ồn ào bụi bậm. Xế chiều tà tà xuống phố ghé mấy tiệm sách, hỏi cái CD Suối Và Cỏ của cô Nguyên Thảo thì mới hay đã tuyệt bản, đành mua đỡ cái CD của cô Lê Cát Trọng Lý như đã hứa.

Mỹ Tâm
Mỹ Tâm trên sân khấu Đồng Dao, Sài Gòn 23.12.2011 (ảnh Nguyễn Sĩ Hạnh)

Đọc tiếp ...

“Huyền thoại” một người mang tên “Lạp”

Ngô Lạp (Photo: Nguyễn Thúy Dung)

Lạp đây là Ngô Lạp.

Lạp là một cái tên lạ, và tôi thích. Giờ Lạp đã có cái tên mới, nhưng liên lạc email tôi vẫn thích kêu tên Lạp. Trong tiếng Việt mình nhẩm ra thì “lạp” hầu như chỉ có nghĩa trong “bạch lạp“, nghĩa là đèn cầy, hay nến. Thường đèn cầy làm nhiều người nghĩ đến chuyện lãng mạn, như hẹn hò với bồ, ăn tối dưới ánh đèn cầy ở một nhà hàng chẳng hạn. Nhưng đối với nhiều người, đèn cầy cũng gợi nhớ lại hình ảnh những buổi tối ở những nơi đèo heo hút gió, không điện nước, những nơi mà rất nhiều người, rất nhiều gia đình sau tháng 4/1975 đã phải gồng mình để sống sót.

Như Lạp, hồi đó chạy về làm rẫy ở sông Mao, Phan Rí, chẳng hạn.

Những ngày đầu của trang web cuongde.org ông bạn Nguyễn Châu gởi vài bài thơ về, thơ của Lạp và Châu viết ra theo trí nhớ. Bài đầu tiên là Một chút men tình đăng ngày 28.4.2009. Châu gởi lời chú như sau:

Nguyễn Châu xin phép bạn Ngô Lạp đăng những bài thơ của bạn Lạp trên trang này . Hy vọng rằng, những bài thơ này sẽ đến với Ngô Lạp, đang ở đâu đó trên trái đất này gởi lại vài dòng hồi âm…Nếu như có gì sai sót, thành thật xin lỗi và có bạn nào còn nhớ bài nào khác, xin mách giùm.

Đọc tiếp ...

Có Một Mùa Hè

Thanh Hương là một cái tên đẹp, đi với họ gì cũng đẹp nên tôi có biết môt vài cô Thanh Hương mà không cần nhớ họ của cô nào hết. Nhưng vào dịp 30 tháng 4 hàng năm thì tôi thường nghĩ về cô Thanh Hương tuổi mười ba của trường trung học Hồng Bàng dạo năm 1975. Nhớ về Thanh Hương, cũng không biết là vì Thanh Hương, hay đó chỉ là một cái cớ để mà có đủ sức mà nhớ lại một mùa hè.

Hồi đó, sau khi chuyện thi cử nhập trường ổn định, tôi cùng với Phương và Hiền chung nhau mướn một căn phòng ở ngã tư Bảy Hiền. Phương học ngành đạo diễn ở Minh Đức, còn Hiền và tôi học ở Phú thọ. Những ngày tháng Tư lộn xộn căn phòng dù chật chội nhưng cũng có khách ở Qui Nhơn tản cư chạy vô thăm như Hoánh, Lệ. Phương thì lo chuyện di tản bằng máy bay với gia đình nên ít về. Hiền cũng vậy, lo chuyện di tản bằng đương thủy với gia đình bà chị nó ở Thị Nghè. Tôi vẫn vô trường hàng ngày nhưng chuyện học dường như không là chuyện chính nữa…

Hạnh

Khuôn viên Phú Thọ, 28.4.1975, bài Đôi Mắt Người Sơn Tây…

Đọc tiếp ...

Thay Đổi Cỡ Chữ

Chuyên mục

Lưu trữ

Số trang đọc

5,974
Scroll Up