• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9

Robert Schumann: Träumerei – Reverie – Dreaming – Mơ Mòng

Robert Schumann sáng tác Kinderszenen (“Thời thơ ấu”), Opus 15, năm 1838, để hồi tưởng lại thời thơ ấu của mình. Tác phẩm này gồm 13 đoạn viết cho đàn piano. Lúc đầu ông viết tới 30 đoạn nhưng cuối cùng lựa ra chỉ 13 đoạn để xuất bản.

Trong 13 đoạn này, đoạn thứ 7, Träumerei, là đoạn hay nhứt. Có thể nói đoạn này là một trong những bài cho piano nổi tiếng nhứt từng được sáng tác trong nhạc cổ điển. Nhiều pianist danh tiếng chơi bài này trong encore, chẳng hạn như Vladimir Horowitz. Mời các bạn nghe thử Vladimir Horowitz, ở Moscow, tháng 4/1986:

Đọc tiếp ...

Torna a Surriento – Trở Về Mái Nhà Xưa

Torna a Surriento” là một bài ca theo kiểu Neapolitan, do Ernesto De Curtis viết năm 1902, do người anh của ông, Giambattista, đặt lời. Bài hát được copyright chính thức năm 1905; và đã được ái mộ khắp thế giới, được rất nhiều ca sĩ nổi tiếng hát qua như Beniamino Gigli, Elvis Presley, José Carreras, Plácido Domingo, Luciano Pavarotti, Meat Loaf, Mario Lanza, Franco Corelli, Robertino Loretti, Giuseppe Di Stefano, và Francesco Albanese.

Bài hát nghe nói là viết theo lời yêu cầu của Guglielmo Tramontano, thị trưởng của Sorrento, và là bạn của Giambattista. Năm 1902, thủ tướng Ý Giuseppe Zanardelli đi thăm dân cho biết sự tình, ghé Sorrento và nghỉ tại một khách sạn của Tramontano. Bài ca này là để đánh dấu việc ông thủ tướng Ý nghỉ đêm ở khách sạn này. Tuy nhiên nghiên cứu mới đây cho thấy điều này không đúng cho lắm. Bài hát đã được viết và đăng ký với Italian Society of Authors and Editors từ năm 1884, tám năm trước khi ông thủ tướng Ý tới Sorrento!

Đọc tiếp ...

Verdi: Nabucco: Va, pensiero – Bài đồng ca của những người nô lệ

Va, pensiero“, dịch sang tiếng Anh là “The Chorus of the Hebrew Slaves“, là một bài đồng ca trong màn 3 của vở opera Nabucco của Verdi. Xin được dịch đại sang tiếng Việt là “Bài đồng ca của những người nô lệ“.

Giuseppe Verdi (1813-1901) là một trong hai nhạc sĩ viết opera nổi tiếng nhất của Ý (ông kia là Puccini). Hai vở opera đầu tiên do Verdi viết không đuợc thành công cho lắm. Lại thêm vợ chết nên Verdi xuống tinh thần không muốn sáng tác nữa. May nhờ có một nhà hảo tâm giúp đỡ tiền bạc và khuyến khích, nên ông tiếp tục viết vở Nabucco, ra mắt năm 1842 và thành công rực rỡ, từ đó ông “lên” luôn. Chuyện kể rằng là nhờ “Bài đồng ca của những người nô lệ” này mà ông có hứng tiếp tục sáng tác. Cuối đời tính lại ông viết tổng cọng 37 vở opera!

Đọc tiếp ...

Đàn Về…

Tôi thích tối chủ nhật. Khi bữa ăn tối đã xong xuôi và nồi niêu xoong chảo đã rửa sạch hết (tôi là cái máy rửa chén trong nhà). Khi mà cái quần và năm cái áo sơ mi để đi làm trong tuần đã ủi xong.  Khi hai thùng rác đã được kéo ra phía trước nhà (thứ Hai là ngày đường phố nhà tôi đổ rác). Khi mà những bài hàng tuần đã đăng lên trang web xong xuôi. Thường tới mục này xong thì đã tới giờ đi ngủ để ngày mai đủ sức mà tiếp tục cày bừa. Nhưng lâu lâu cũng có bữa Chủ Nhật rảnh rổi hơn những Chủ Nhật khác, không phải vì một ngày tự nhiên dài thành 26 tiếng, nhưng vì tôi nổi hứng sảng. Tôi thường rót một li rượu vang đỏ, ngồi một mình trong phòng làm việc và nghe một hai bài nhạc…

Đọc tiếp ...

Trò Chơi Dân Chủ

Cuối tuần qua bận, rất bận. Thiệt ta thì đời sống ở  nơi đây thì cuối tuần nào cũng bận. Nào là chợ búa, giặt giũ, dọn dep nhà cửa, vườn tược, đưa đón thằng con đi chơi sport, đi học thêm … Nhưng cuối tuần qua thêm hai chuyện, thứ nhất là phụ với các chị bên Nữ Trung Học Qui nhơn dọn dẹp cái trang web của các chị. Thứ nhì là bầu cử chính phủ tiểu bang. Chuyện trang web để bữa khác, bữa nay nói chuyện đi bầu.

Ở Úc có ba lớp chính quyền: trung ương (federal), tiểu bang (state) và địa phương (local), hoàn toàn do dân bầu. Chủ nhật vừa rồi là bầu quốc hội của tiểu bang (rồi quốc hội sẽ bầu ra chính phủ). Đại khái vài ba năm một lần, hai đảng chính Tự Do và Lao Động thay phiên nhau, đảng và chính phủ nào làm tùm bậy là kỳ bầu cử tới bị “đuổi cổ” xuống liền, gọi là “dân chủ” là vậy.

Đọc tiếp ...

Chúc Mừng Sinh Nhật

Sinh nhựt là một ngày… thiêng liêng trong đời người. Tôi mới học hai chữ thiêng liêng này từ một bà bạn, mới đây.

Ngày xưa học ở Phú Thọ trong lớp có cả một hai trăm mạng mà chỉ có vài cô nữ sinh viên, lại thêm mấy cô cũng dễ thương nữa, thành ra quí giá vô cùng. Cỡ nhà nghèo, học dở, xấu trai, không bè không đảng như tôi thì chỉ có nước “kính nhi viễn chi“. Mới đây trong cái mailing list của lớp cũ, có ông bạn trong lớp mail lời chúc mừng sinh nhựt tới hai cô bạn cũ một lượt, mà lại hai cô đẹp nhứt lớp, nhiều người theo nhứt lớp. Một cô thì trễ rồi, tôi hẹn năm sau, còn một cô còn kịp giờ, nhớ lại chuyện cũ tôi bèn chơi trội, nói với admin của trang web phutho74.com chạy một cái tít lớn. Xong mới tiện đây xin viết vài hàng tán dóc về sinh nhựt cho vui.

Đọc tiếp ...

Đêm nghe bài Không Còn Mùa Thu

Mùa thu, mùa thu gì đây? có bạn sẽ thắc mắc, vì bây giờ ở nam bán cầu là mùa xuân mà. Xin được cắt nghĩa là nói chuyện mùa thu vì bây giờ là mùa thu ở Bắc Mỹ, ở Ngũ Đại Hồ, ở Toronto …

Mới đây trong yahoo group của Hướng Đạo Bình Định, bạn Trần Quang Kim có gởi lên một số hình chụp về cảnh mù thu ở bên đó, coi thấy đẹp và “phê” quá cỡ. Nhưng mùa thu bên đó dù màu sắc có sực sỡ mà vẫn thấy lạt lẽo ra sao đó. Mùa thu gì mà êm đềm quá, “thu” quá. Nào là lá vàng, lá đỏ; nào là rừng thu im vắng, nào là suối thu nước chảy róc rách; nào là hồ thu phẳng lặng … nhưng không thấy đâu cái đau khổ của “em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại“, cái buồn bã của “đã mấy lần thu sang, công viên chiều qua rất vắng“, cái tuyệt vọng của “thu đi cho lá vàng rơi, lá rơi cho đám cưới về” …

Đọc tiếp ...

Những hội ái hữu cựu sinh viên học sinh…

Tây nó gọi là à lâm nài (alumni),  người Việt mình thì kêu là cựu học sinh/sinh viên.

Bên tây thì dễ lắm, học xong khỏi cần nộp đơn hay lí lịch gì hết  cũng tự động trở thành hội viên của hội cựu học sinh liền.  Bên mình thì, mấy năm sau 75, đâu có đươc phép lập hội đoàn này nọ gì đâu  (không biết bây giờ thì ra sao) cho nên anh em cứ ấm ức trong bụng hoài mà không biết tỏ cùng ai. Mấy anh em vượt biên ra ngoài được thì sau khi định cư, một trong những chuyện chính phải làm là tìm cho được cái hội ái hữu của mình.  Mà nếu tìm không ra thì đứng ra lập một cái, để cuối tuần có bạn nhậu, để cuối năm có ngày họp mặt, dẫn vợ con về đoàn tụ, nhảy disco và hát karaoke cho vui.

Từ ngày có cái internet, thì  mọi chuyện dễ dàng hơn. Anh em tha hồ mà lập hội ái hữu ảo qua internet. Khỏi phải phép tắc gì hết, liên lạc thư từ qua email cũng dễ. Địa chỉ này bị blocked thì đổi qua địa chỉ khác, yahoo, gmail, hotmail, coldmail… Lại không thiếu gì chỗ cho làm website free, chỉ cần một hai trang ra mắt anh em là đủ rồi. Hay là vận động làm một cái mailing list để trao đổi tâm tình chuyện trên trời dưới đất. Mỗi ngày nhận cả trăm cái mail, trong sở thì bị boss cấm, về nhà thì bi vợ rầy, mà vẫn cứ không chừa. Đọc mail ở mấy xứ sở độc lập tự do mà cứ như là Harry Potter trùm mền luyện phép lén ở nhà bà dì nó.

Đọc tiếp ...

Bia bổ xương!

Bia bổ xương và có thể chữa bệnh loãng xương (osteoporosis) của người già, một nghiên cứu mới đây ở California đã tìm ra điều này.

Sau khi thử 100 nhãn hiệu bia trên thị trường và vài món bia “tự biên tự diễn”, những nhà nghiên cứu về khoa học thực phẩm ở Đại Học California ở Davis đã xác nhận “Bia là một nguồn silicon phong phú” nhưng không phải bia nào cũng như bia nào.

Đọc tiếp ...

Tiếng Việt Của Người Xa Xứ

Mỗi lần về thăm nhà, ở Sài Gòn tôi hay bị hỏi là chắc anh ở ngoài Trung mới vô xè gònchơi!

Có lần đi xe ôm từ Lăng Cha Cả về Sài Gòn, anh tài xế vui vẻ hỏi chuyện, rằng ở ngoài Trung quê ở vùng nào, vô Sài Gòn chơi bao lâu, vân vân. Tôi cũng nói đưa đẩy theo có chuyện, chớ thuờng không muốn nói chuyện trên xe taxi hay xe ôm. Tới gần nhà thờ Đức Bà, ông tài xế mới giật mình khám phá ra “anh là Việt kiều, chắc chắn anh là Việt kiều“. Tới truớc nhà hát thành phố tôi xuống trả tiền mà ông tài xế còn tiếc nuối, nói “Phải biết sớm tui chở anh lại mấy quán café đã lắm, mà mấy em phục vụ cũng dễ thuơng nữa, anh muốn gì mấy cổ cũng chìu“!

Một đôi lần như vậy thì tôi nghiệm ra là chắc cái tiếng Việt tôi nói không giống như cái tiếng Việt nguời Sài Gòn đuơng thời nói. Xa Qui Nhơn từ 1974 tới giờ nhưng giọng nói của tôi vẫn rặc Bình Định, mở miệng ra là biết dân nẫu liền. Mười năm sau nữa, năm 1984,  xa quê trôi dạt qua bên Úc sống, tôi nghĩ chắc cái tiếng Việt tôi nói là cái tiếng Việt của thời đó, bị đông đặc luôn tới giờ!

Đọc tiếp ...

Thay Đổi Cỡ Chữ

Chuyên mục

Lưu trữ

Số trang đọc

4,740
Scroll Up