Ngày xửa ngày xưa, ở một xứ sở xa xôi nọ, có ông vua ngu ngốc tự quyết định là chỉ một mình ông ta là có quyền có phép thuật.

Cho nên ông ra lệnh cho Bộ Trưởng Bộ Binh thành lập một lực lượng đặc biệt Săn Bắt Phù Thủy, và trang bị đám này với một bầy chó săn hung dữ. Đồng thời nhà vua cũng ra một cáo thị rao khắp cả xứ là “Nhà Vua cần một Người Thầy Dạy Pháp Thuật.”

Không có một phù thủy nào, nam hay nữ, dám đứng ra lãnh việc, vì cả đám lo trốn bọn lính Săn Bắt Phù Thủy.

Tuy nhiên có một tên đại bịp ma giáo, không có phép thuật gì cả nhưng nhìn thấy đây là một cơ hội lam giàu nên ra trình diện ở hoàng cung, tự xưng mình là tài phép đầy mình. Tên đại bịp biểu diễn một vài màn ảo thuật đơn giản và thuyết phục được nhà vua, ngay lập tức hắn được phong chức Chỉ Huy Trưởng  Phù Thủy Vĩ Đại, Giáo Sư Pháp Thuật Hoàng Gia.

Tên đại bịp xin nhà vui cho hắn một số vàng lớn, để hắn có thể mua cây đũa thần và những món cần thiết khác cho nhà vua học phép thuật. Hắn cũng yêu cầu  nhiều viên ngọc ru-bi lớn, nói là để làm phép chữa bệnh, và vài cái đỉnh bằng bạc, để chứa và làm thuốc tiên. Tất cả các lời yêu cầu này đều được nhà vua ngu ngốc cho hết.

Tên đại bịp chở vàng bạc về cất kỹ ở nhà mình xong quay lại hoàng cung .

Hắn không biết là mình đang bị một bà già sống trong một căn nhà nhỏ ở bìa vườn hoàng cung theo dõi. Bà tên là Thỏ Thẻ Bà Bà, là người giặt ủi trong cung, nhiệm vụ chính là lo cho mấy tấm ra được sạch sẽ, mềm mại và thơm phức. Nhìn lén qua mấy tấm ra đang phơi bà thấy tên đại bịp bẻ đại hai nhánh cây rồi đi vô cung điện.

Tên đại bịp dâng cho nhà vua một nhánh và bảo đảm đây là cây đũa thần với đầy đủ phép thuật cao cường.

“Tuy nhiên nó chỉ làm phép khi nào Bệ Hạ đủ bản lãnh.” Tên đại bịp thưa với nhà vua như vậy.

Mỗi buổi sáng nhà vua khờ khạo và tên đại bịp ra vườn thượng uyển luyện tập, vẫy đũa thần lẫn nhau và nhìn lên trời mà hô lên những câu thần chú tầm bậy tầm bạ. Tuy nhiên tên đại bịp cũng cẩn thận, lâu lâu làm một màn ảo thuật để cho nhà vui yên lòng tin tưởng tài năng pháp thuật của hắn và cây đũa thần mầu nhiệm đắt giá.

Một buổi sáng, như thường lệ tên đại bịp và nhà vui đang vẫy đũa thần, chạy lòng vòng và hô hoán những câu thần chú bậy bạ linh tinh thì một tràng cười sặc sở vọng tới tai nhà vua. Té ra là Thỏ Thẻ Bà Bà đứng trốn sau mấy tấm ra nhìn lén nhà vua và tên đại bịp nhịn không được phát ra cười nghiêng ngữa, té nhào xuống đất đứng lên không nổi nên lộ nguyên hình ra.

“Ta chắc là nhìn thấy bôi bác lắm hay sao mà một bà già lại cười đến như vậy!”  Nhà vua ngừng lại và tư lự. “Này Ông Giáo Sư Pháp Thuật Hoàng Gia, tập mãi ta chán lắm rồi. Khi nào thì ta có thể biểu diễn pháp thuật trước bá quan văn võ?”

Tên đại bịp cố gắng an ủi người học trò mình, bảo đảm là ngày đó sẽ không xa lắm. Tuy nhiên giọng cười của Thỏ Thẻ Bà Bà làm tổn thương tự ái nhà vua nặng nề hơn là tên đại bịp dự đoán.

Nhà vua ra lệnh, “Ngày mai ta sẽ triệu tập triều đình bá quan văn võ lại để mọi người được chiêm ngưỡng tài phép của ta.”

Tên đại bịp thấy là đã đến lúc quất ngựa truy phong được rồi nên mới nói.

“Tâu Bệ Hạ, ngày mai thì không được! Hạ thần quên tâu cho Chúa Thượng hay là ngày mai Hạ Thần có chuyện cần phải đi xa.”

“Nếu nhà người rời kinh thành mà không có phép của ta thì lực lượng đặc biệt Săn Bắt Phù Thủy của ta sẽ tìm và bắt nhà ngươi về! Sáng mai nhà ngươi sẽ giúp ta biểu diễn phép thuật cho bá quan văn võ xem, và nếu có ai chê cười thì ta sẽ ra lệnh chém đầu nhà ngươi!”

Nhà vua đùng đùng quay về lại cung điện, bỏ lại tên đại bịp một mình lo sợ. Phen này có mánh lới mấy thì cũng không xong, vì hắn không bỏ trốn được, mà cũng không thể giúp nhà vua làm phép thuật gì hết, vì cả hai có biết phép thuật khỉ mốc gì đâu.

Lo sợ và tức giận, tên đại bịp mới đi lại căn nhà nhỏ chỗ Thỏ Thẻ Bà Bà ở. Lén nhìn qua cửa sổ hắn thấy bà già đang ngồi ở bàn chà láng chiếc đũa thần. Trong góc nhà, mấy tấm ra của ông vua thì tự giặt lấy trong cái chậu gỗ.

Ngay lập tức tên đại bịp biết bà già này là một phù thủy thứ thiệt, rằng là chính bà đã gây ra rắc rối cho hắn nhưng cũng chính bà có thể giúp hắn.

“Bà già!” tên đại bịp la lớn. “Bà cười nhạo nhà vua gây ra rắc rối lớn cho ta. Nếu bà không giúp ta thì ta sẽ tố cáo bà là một phù thủy, và bà sẽ bị bầy chó săn của nhà vua xé xác chớ không phải ta.”

Thỏ Thẻ Bà Bà mỉm cười với tên đại bịp và bảo đảm với hắn ta là bà sẽ cố gắng hết sức mình để giúp hắn.

Tên đại bịp ra lệnh cho Thỏ Thẻ Bà Bà ngày mai ra núp trong bụi khi nhà vua biểu diễn phép thuật và làm phép dùm cho ông, làm sao để ổng đừng biết. Thỏ Thẻ Bà Bà đồng ý với kế hoạch như vậy nhưng hỏi.

“Thưa ngài, nếu nhà vua muốn làm một phép mà lão làm không được thì sao?”

Tên đại bịp trấn an bà già.

“Phép thuật của bà hay hơn nhiều sự tưởng tượng của tên ngu ngốc đó.”

Hắn quay về cung điện nghỉ ngơi và tự hài lòng với cái đầu đầy “kế” của mình.

Sáng ngày hôm sau, bá quan văn võ và tam cung lục điện tụ lại ở trong vườn ngự uyển. Nhà vua leo lên khán đài trước mặt mọi người, với tên đại bịp bên cạnh.

“Trước hết ta sẽ làm cho cái mũ của quan Tư Mã biến mất!” nhà vua la lớn, chỉ cây đũa thần dỏm về hướng một ông quan.

Núp sẵn trong một bụi cây gần đó, Thỏ Thẻ Bà Bà mới chỉ cây đũa thần của bà về cái mũ, đọc thần chú làm cho cái mũ biến mất. Đám đông sửng sốt và ngưỡng mộ nhà vua quá xá, vỗ tay rần rần, làm cho ông vua càng hứng chí.

“Kế tới ta sẽ làm cho con ngựa kia bay!” nhà vua la lớn, chỉ cây đũa thần dỏm về hướng con chiến mã của mình.

Từ trong bụi cây, Thỏ Thẻ Bà Bà chỉ cây đũa thần của bà tới con ngựa, làm phép nâng nó lên trên không.

Mọi người thấy vậy lại càng hồ hỡi phấn khởi và  thán phục và nhà vua quá xá, ai cũng vỗ tay và la lớn lên lời khen ngợi nhà vua.

“Bây giờ thì …” nhà vua nói, nhìn xung quanh để tìm ý; và tên Chỉ Huy Trưởng của lượng đặc biệt Săn Bắt Phù Thủy chạy ra phía khán đài.

“Muôn tâu bệ hạ, con khuyển mã Trai Thời Loạn mới chết sáng nay vì ngộ độc ăn trúng con cóc. Với cây đũa thần, xin bệ hạ hãy làm phép cho nó được sống lại.”

Và tên Chỉ Huy Trưởng vác xác của con chó săn lớn nhứt trong lực lượng đặc biệt Săn Bắt Phù Thủy quăng lên khán đài.

Nhà vua ngu xuẩn đưa tay vung chiếc đũa thần dỏm chỉ về phía xác con chó săn. Nhưng trong bụi rậm Thỏ Thẻ Bà Bà không buồn nhấc chiếc đũa thần của bà lên, bởi vì bà biết là phép thuật không thể làm kẻ chết sống lại.

Khi thấy xác con chó săn không nhúc nhích cục cựa gì cả, bá quan văn võ bắt đầu xầm xì to nhỏ, rồi cười ầm ĩ. Họ nghi ngờ là hai lần trước cũng không phải là phép thật mà nhà vua chỉ gạt họ.

“Tại sao con chó săn lại không sống lại được?” nhà vua nạt tên đại bịp. Tên này mới nghĩ tới cái kế khả thi còn lại duy nhất.

“Tâu Bệ Hạ, xin Bện Hạ hãy nhìn kìa!” hắn la lớn,  tay chỉ chỗ cái bụi rậm mà Thỏ Thẻ Bà Bà đang núp. “Hạ thần thấy rõ ràng như ban ngày là có một mụ phù thủy ma quái đang núp trong bụi và dùng phép thuật để phá phép của Bệ Hạ! Quân đâu, hãy bắt lấy nó!”

Thỏ Thẻ Bà Bà bước ra khỏi bụi, đội Săn Bắt Phù Thủy liền tức tốc thả bầy chó săn hung dữ ra đuổi theo bà. Nhưng khi chạy qua hết sân cỏ tới chỗ cây cao rừng rậm thì bà biến mất. Khi nhà vua, tên đại bịp và bá quan văn võ chạy theo tới nơi thì chỉ thấy bầy chó săn đang sủa vào một gốc cây cổ thụ.

“Mụ đã tự biến mình thành cây cổ thụ!” tên đại bịp la lớn. Lo sợ là Thỏ Thẻ Bà Bà sẽ biến thành người trở lại và tố giác mình, tên đại bịp nói tiếp “Tâu Bệ Hạ, xin Bệ Hạ hãy cho đốn ngã cây này đi, cho đáng đời mụ phù thủy ma quái!”

Nhà vua ra lịnh cho quân lính đem rìu tới và đốn ngã cây cổ thụ ngay tức thì trong tiếng vỗ tay reo hò của bá quan văn võ và tên đại bịp.

Tuy nhiên khi mọi người chuẩn bị quay lại hoàng cung thì nghe thấy tiếng cười chế nhạo.

“Ngu ơi là ngu!” tiếng của Thỏ Thẻ Bà Bà rổn rảng từ trong gốc cây vang ra.

“Không có phù thủy nào có thể bị giết chết bằng cách cắt ra làm hai cả! Không tin thì ngài cứ thử cho cắt tên Chỉ Huy Trưởng  Phù Thủy Vĩ Đại, Giáo Sư Pháp Thuật Hoàng Gia của ngài ra làm hai xem sao!”

Tên Chỉ Huy Trưởng của lượng đặc biệt Săn Bắt Phù Thủy nóng lòng muốn thử xem sao, mới dơ cái rìu lên thì tên đại bịp lật đật quì xuống trước nhà vua thú nhận hết chuyện lường gạt, và xin tha tội. Khi nhà vua ra lệnh bắt tên đại bịp đem nhốt vô trong ngục tối thì tiếng cười chế nhạo lại vang lớn hơn nữa.

“Vì đã dám cắt một phù thủy làm hai, nhà người đã áp đặt một lời nguyền rủa khủng khiếp lên cả vương quốc của ngươi!” cái gốc cây nói với nhà vua đang run lẩy bẩy. “Từ rày trở đi,  hễ mỗi lần nhà ngươi làm điều gì nguy hại tới giới phù thủy thì sẽ như có một nhát búa vô trong người nhà ngươi, cho tới lúc nào nhà ngươi chịu không nổi mà mong chết đi quách cho khỏe!”

Nghe thấy vậy, nhà vua quì xuống trước gốc cây, và năn nỉ là sẽ ngay lập tức ban bố một sắc lệnh, bảo vệ tất cả phù thủy trong vương quốc, và cho phép họ được tự do xử dụng phép thuật.

“Như vậy thì tốt lắm,” cái gốc cây nói, “nhưng nhà người chưa có làm gì để đền bù cho Thỏ Thẻ Bà Bà cả!”

“Cái gì cũng được cả, cái gì cũng được cả!” nhà vua ngu xuẩn rên rỉ, hai tay nắm chặt với nhau, cúi lạy cái gốc cây.

“Nhà ngươi sẽ dựng một bức tượng của Thỏ Thẻ Bà Bà lên trên ta, để tưởng niệm bà, và nhắc nhở cho nhà ngươi nhớ hoài tới cái ngu xuẩn của mình!” cái gốc cây tuyên bố.

Nhà vua đồng ý liền, và hứa là sẽ tìm điêu khắc gia giỏi nhứt trong nước để nắn tượng, và tượng sẽ bằng vàng ròng. Xong nhà vua và bá quan văn võ lủi thủi kéo nhau về hoang cung, để lại sau lưng cái gốc cây còn tiếp tục cười hặc hặc.

Khi mọi người đã đi hết, len lỏi giữa những rễ cây của gốc cây bị chặt, lòi ra một con thỏ già miệng ngậm một cây đũa thần. Thỏ Thẻ Bà Bà nhảy lên mặt đất và bỏ đi, và sau đó một tượng bằng vàng của một bà già giặt ủi được dựng lên trên gốc cây cổ thụ bị đốn, và không một phù thủy nào bị đì đọa trong vương quốc nữa.

Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

theo Babbitty Rabbitty and Her Cackling Stump của J. K. Rowling