Ngày xửa ngày xưa có một chàng phù thủy trẻ tuổi tài cao, đẹp trai, con nhà giàu có. Anh để ý thấy mấy thằng bạn cùng lứa đều trúng kế một cách ngu xuẩn là phải lòng theo đuổi mấy cô phù thủy trẻ, lo chưng diện bề ngoài, mất ăn mất ngủ, và làm mất cái thể diện của đấng mày râu. Anh chàng quyết định sẽ không bao giờ chịu hạ mình như vậy, và dùng tà thuật để bảo đảm là mình sẽ không bao giờ bị  trúng kế.

Trong gia đình không ai biết được điều bí mật này của chàng phù thủy trẻ cả, cứ theo trêu chọc cái vẻ lạnh lùng cách biệt của anh ta.

“Mọi chuyện sẽ thay đổi,” họ tiên đoán, “khi anh gặp được người trong mộng.”

Nhưng chàng phù thủy trẻ tuổi tài cao vẫn kiên cường bám trụ. Mặc dù rất nhiều cô gái bị hấp dẫn bởi phong cách kiêu kỳ ngạo mạn của anh ta, rán xử dụng hết mọi mánh khóe để chinh phục anh, nhưng không ai thành công hết. Chàng phù thủy trẻ tuổi vô cùng hãnh diện về cái chuyện người hùng cô đơn của mình.

Từ từ theo năm tháng thì tuổi thanh niên qua đi, và những người bạn cùng lứa tuổi với chàng phủ thủy đều cưới vợ sinh con.

“Trái tim của mấy ông bạn này chắc là trống không,” anh chàng thầm chế nhạo bạn mình trong bụng khi quan sát thấy chung quanh mình, cái kiểu của những ông cha bà mẹ trẻ tuổi, “lúc nào cũng chiều theo đòi hỏi của con cái!”

Và lại một lần nữa anh chàng lại tự khen mình đã đủ thông thái để lựa con đường một mình một ngựa ngay từ đầu.

Theo thời gian, ba má của anh chàng phù thủy đều qua đời. Anh không những không buồn rầu vì ba má mất mà còn mừng thêm, nghĩ là mình may mắn. Từ rày về sau chỉ có mỗi một mình anh ở trong ngôi lâu đài nguy nga tráng lệ. Sau khi dấu đem món đồ quý giá nhứt của mình xuống dưới tầng hầm bí mật thì anh sống thoải mái thừa mứa, đám gia nhân chỉ có mỗi mục đích là hầu hạ cung phụng anh.

Anh chàng phù thủy lúc nào cũng chắc bẩm trong bụng là ai cũng ngưỡng mộ mình vì cái đời sống độc thân giàu có của anh. Vì vậy anh thất vọng và nổi giận đùng đùng khi vô tình nghe hai người hầu nói lén về ông chủ của mình.

Người hầu thứ nhất tỏ ý thương hại ông chủ, vì mặc dù quyền lực và giàu có, nhưng không có được ai thương yêu.

Nhưng người hầu thứ hai chế nhạo và hỏi lại là tại sao một người giàu có, nhà cao cửa rộng như ông chủ mà lại không kiếm ra nổi một cô vợ.

Lời nói của hai người hầu làm lòng tự ái của anh chàng phù thủy bị tổn thương nặng nề.

Anh chàng quyết định ngay lập tức là sẽ tìm một cô vợ, và cô phải là một người vợ vượt xa hẳn những người vợ khác. Cô phải là người đẹp tuyệt trần, là niềm ngưỡng mộ và ao ước của tất cả mọi người đàn ông gặp cô; phải thuộc dòng dõi quý phái trâm anh, phép thuật cao cường, để con cái sinh ra cũng phép thuật cao cường; và ít ra là cổ cũng giàu như anh, để cho bảo đảm là anh vẫn còn sống sung sướng thoải mái đầy đủ dù là nhà thêm miệng ăn.

Tiêu chuẩn như vậy thì dám là cả năm chục năm nữa chưa chắc là anh chàng phù thủy đã kiếm ra vợ, nhưng ngẫu nhiên làm sao là ngay trong ngày anh quyết định kiếm vợ thì một cô phù thủy thỏa mãn được hết những tiêu chuẩn của anh đến thăm bà con trong vùng.

Cô là một cô phù thủy tài phép cao cường và nhà rất giàu. Cô đẹp tuyệt trần đến nỗi đàn ông ai gặp cô cũng chết mê chết mệt, ngoại trừ một người. Anh chàng phù thủy vẫn tỉnh queo khi gặp cô. Nhưng mặc kệ, cô là người anh chàng cần cưới, cho nên anh bắt đầu theo tán tỉnh.

Ai cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh anh chàng phù thủy theo o bế tán tỉnh người đẹp, và nói với cô là cô đã thành công trong khi cả mấy trăm người đẹp khác đã thất bại trước đây.

Người con gái trẻ đẹp thì vừa thích thú vừa từ chối sự tán tỉnh của anh chàng phù thủy. Cô cảm thấy được cái lạnh lùng dấu ẩn phía sau những niềm nở bề ngoài của anh chàng, và cảm thấy là mình chưa hề gặp ai mà kì cục và xa lạ như vầy. Tuy nhiên bà con của cô thì nghĩ là hai người xứng đôi vừa lứa, và ráng nói vô, nhận lời mời của anh chàng phủ thủy tới dự một bữa tiệc đặc biệt đãi cô.
.
Bàn ăn sắp ngay hàng thẳng lối muổng nỉa bạc và vàng, rượu thượng hảo hạng và ê hề cao lương mỹ vị. Những nghệ sĩ ôm đàn lute dây lụa khảy từng tưng và hát những bài tình ca mà ông chủ nhà không bao giờ cảm được nổi. Cô phù thủy trẻ ngồi trên một ghế ngai bên cạnh anh chàng phù thủy, anh nói nhỏ nhẹ, dùng những lời hay ý đẹp ăn cắp từ những bài thơ mà trong đầu anh không hề hiểu được cái nghĩa thực của những chữ này ra sao.

Cô phù thủy trẻ lắng nghe, ngạc nhiên, và sau cùng trả lời. “Anh nói chuyện rất hay, và nêú mà tôi tin được là anh cũng có một trái tim thì tôi sẽ rất vui khi được anh chiếu cố tới.”

Chàng tuổi trẻ mỉm cười, và nói với cô là cô khỏi phải lo chuyện đó. Xin phép mọi người, anh dẫn cô ra khỏi bàn tiệc xà xuống dưới hầm bí mậtnơi anh cất cái món đồ quí giá nhứt của mình.

Nơi đây, nằm trong một cái hộp pha lê có ếm phép là trái tim của anh chàng phù thủy đang đập phập phồng.

Kể từ ngày cắt đứt mọi liên lạc với mắt tai chân tay, nó đã chẳng bao giờ rung động trước một người đẹp, hay một bài nhạc hay,  hay cảm được một làn da mịn màng. Cô phù thủy trẻ kinh hoàng khi nhìn thấy trái tim, vì nó teo lại và tóc mọc dài bao phủ chung quanh.

“Trời ơi, anh làm chi chuyện này?” nàng rên rỉ. “Xin anh để trái tim vô lại chỗ cũ, tôi năn nỉ anh đó!”

Thấy là mình phải làm như vậy thì mới làm cô vui lòng, anh chàng phù thủy rút cây đủa thần của mình ra làm phép mở lồng ngực mình ra, mở cái hộp pha lê, lấy trái tim tóc tai bườm xườm đặt vô lỗ trống bên trái lồng ngực mình.

“Bây giờ thì anh đã bình thường và sẽ cảm nhận được tình yêu chân thật.” Cô phù thủy trẻ rớt nước mắt và ôm lấy anh.

Đụng tới làn da trắng và dịu dàng của cô, tiếng thở của cô trong tai anh, hương thơm từ mái tóc vàng của cô: tất cả như những mũi giáo đâm thấu suốt vô trái tim của anh. Nhưng trái tim qua nhiều năm tháng bị lưu đày đã trở thành xa lạ, mù lòa và man dã trong cái thế giới tối tăm mà nó bị nhốt, và sự đòi hỏi của nó trở nên mạnh mẽ và quái dị.

Khách trong bữa tiệc bắt đầu chú ý tới sự vắng mặt của ông chủ và cô phù thủy trẻ. Lúc đầu thì còn yên tâm nhưng càng về sau mọi người càng lo lắng, sau cùng họ bắt đầu đi tìm.

Sau cùng họ tìm xuống được dưới hầm bí mật, và một cảnh tượng khủng khiếp hiện ra trước mặt mọi người.

Cô phù thủy trẻ nằm dài trên sàn nhà, ngực bị khoét rộng ra,  anh chàng phù thủy quỳ bên cạnh cô, một tay cầm một trái tim đầy đặn trơn nhẵn và hồng hào, vừa liếm vừa mơn trớn bóp nhẹ, miệng thì thề nguyền xin đổi nó với trái tim của anh.

Tay kia, anh cầm cây đũa thần rán dụ dỗ trái tim khô héo, tóc tai bườm xườm ra khỏi lồng ngực mình. Nhưng trái tim tóc tai bườm xườm này mạnh hơn anh, và nó từ chối không chịu nhường chỗ hay trở lại cái quan tài mà nó đã bị nhốt lâu nay.

Trước những cặp mắt kinh hoàng của mọi người, anh chàng phù thủy bỏ cây đũa thần qua một bên, cầm cây dao bạc lên. Thề là không bao giờ chịu khuất phục để trái tìm mình làm chủ mình, anh xẻo nó ra khỏi lồng ngực mình.

Trong một khoảnh khắc, anh chàng phù thủy chân thì quì, nét mặt thì lộ vẻ hân hoan đắc thắng, xong với hai trái tim trên hai tay anh ngã dài lên người của cô phù thủy trẻ, và chết.

Nguyễn Sĩ Hạnh 
viết phỏng theo The Warlock’s Hairy Heart trong The Tale of Three Brothers của J. K. Rowling