• 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6
  • 7
  • 8
  • 9

Trường Xưa Tên Cũ

Tháng ba năm 1975, trường Trung Học Cường Để và trường Nữ Trung Học Qui Nhơn bị (hay được, nói kiểu nào cũng được) đổi tên. Mấy chục năm qua nghe nói đổi đi đổi lại mấy lần.Thú thiệt là xa quê từ độ ấy cho nên tôi cũng không rõ những tên trường mới cho lắm. Chỉ nghe nói là Quốc Học, Quang Trung,  Ngô Chi Lan, Trưng Vương, vân vân và vân vân. Tên Cường Để chỉ còn trong trí tưởng của những ông già năm nay trẻ nhứt cũng ngoài năm chục hết ráo. Và Nữ Trung Học Qui Nhơn thì chắc cũng giông giống vậy (xin các chị đừng phiền). Tên ngôi trường nữ và những tà áo dài trắng ngày xưa lâu lâu được nhắc tới kèm theo những mối tình học trò, những “em tan trường về anh theo Ngọ về” từ mấy mươi năm trước. Ở hải ngoại thì có vài ba trang web, tờ Đặc San Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn, và những kì họp mặt ở Texas… Trong nước thì nghe nói sau này anh em cũng họp mặt ì xèo hàng năm vào những dịp lễ lạc, tết nhứt….

Trước tháng 4/1975, hình như tỉnh lị nào cũng có một cặp như vậy. Chẳng hạn Võ Tánh và Huyền Trân ở Nha Trang, Quốc Học và Đồng Khánh ở Huế. Tôi không biết hết, xin các bạn kể ra dùm. Không biết có bao nhiêu trường còn giữ được tên cũ.

Cổng trường Nữ Trung Học Qui Nhơn năm 1996

Đọc tiếp ...

Đặng Đình Đức và những đêm thơ cũ

Ngày vàng đó sông đời trôi vĩnh quyết
Bờ tang thương đứng ngóng biệt tăm người
(thơ Huỳnh Minh Lệ)

Năm nào cũng có một số lớn học trò Bình Định khăn gói vô Sài gòn học đại học. Năm nào cũng có một số thi đậu vô truờng Phú thọ. Tỷ lệ không biết bao nhiêu so với dân số nhưng chắc không nhiều bằng dân xứ Quảng hay Sài gòn. Năm 1974 học trò lớp 12 Cường Đễ có năm mạng đậu vô. Lê Khắc Tưởng vô Điện tử, Nguyễn Minh Tuấn vô Hóa, Trần Hiền vô Công Chánh, Trần Quang Kim vô Cơ Khí. Trường Kỹ Thuật thì có Lê Tuấn Dân, Trần Quang Lạc, Diệp Thế Nghĩa, vân vân. Có thể có anh em ở mấy trường trung học khác nữa mà mình không biết. Vô trường rồi mới biết là có một số đàn anh lứa 73 cũng đậu vô như Nguyễn Huyến, Lê văn Thành, Trần Yên Bình. Sau 30/4/1975, thêm một số anh em nữa từ mấy trường đại học tư qua như Đặng Đình Đức, Nguyễn Viết Dũng. Cũng bộn, nhưng sau 75 đâu có lập hội đoàn gì được đâu, cho nên không bao giờ nghe nói tới cái hội ái hữu sinh viên Bình Định ở Phú Thọ để mà có dịp mà tụ tập lại nhậu một lần.

Từ trái qua phải: Nguyễn Hoàng Lộc, Đặng Đình Đức, Thân Trọng Hoài, Trần Thanh Hùng, Nguyễn Vinh Quang, Nguyễn Sĩ Hạnh và Võ Văn Tấn, Đại Học Xá Minh Mạng, mùa hè 1975.

Đọc tiếp ...

Người Thầy Cũ

Nhận được mail của Tưởng cho biết là Tuấn từ Cali qua Úc chơi, và hai thằng sẽ kéo xuống Melbourne vài ngày. Tôi nghĩ thử không biết có ai quen biết Tuấn ở Melbourne để mà kéo lại thăm cho vui. Nghĩ hoài không ra, chỉ mỗi một ông thầy cũ, thầy Lê Đức Bé. Lần sau cùng, và cũng lần duy nhất tôi gặp Thầy là vào mùa hè năm 1985, khi cả hai thầy trò là học viên của một khóa Anh văn ngắn hạn ở RMIT để chuẩn bị cho những học sinh tị nạn và không còn trẻ mấy quay lại đại học. Xong vài tuần, hết mùa hè, Thầy về học ở Caufield, còn tôi thì bám trụ ở RMIT.

Hạnh, Thầy Bé, Tưởng và Tuấn

Đọc tiếp ...

Làm Dâu Bình Định

Hoàng Thị Ngày Xưa

Muốn ăn bánh ít lá gai,
Lấy chồng Bình Định sợ dài đường đi.

Ca dao.

Người xưa nói vậy mà đúng. Tôi có ăn thử bánh ít lá gai nấu bên Mỹ này rồi, lá gai nhập cảng từ bên nhà qua, ngon thì ngon, nhưng mà cho dù nấu ở Bình Định có ngon gấp mười lần đi nữa thì tôi cũng thông cảm cho mấy cô xứ Quảng hay Phú Yên Khánh Hòa hồi xưa “sợ dài đường đi” là phải. Chồng tôi là người Bình Định chính gốc. Tôi là người Nam bộ, vượt biên rồi qua Mỹ định cư từ hồi mới lớn. Mấy bài học Sử Ký, Địa Lý hồi đó trả lại cho Thầy cho Cô hết cho nên thú thiệt nhìn vô cái bản đồ chữ S tôi cũng không biết Bình Định ở chỗ nào. Hồi xưa gặp ổng, thương ổng rồi lấy nhau vậy thôi chớ đâu có biết tới cái mững bánh ít lá gai này.

Không những là người Bình Định mà lưu lạc mấy chục năm trời ổng cũng còn giữ rặt cái giọng nẫu, đi đâu cũng bị chê. Theo cái bệnh “lây lan”, chung sống mười mấy hai chục năm nay tôi cũng lây theo lai lai chút đỉnh hồi nào không hay. Tôi không dám đụng tới mấy chữ nẫu, bậu, rạt gáo… nhưng biết xài mấy chữ bế tắc, quờ quạng, chớt quớt… Hồi về thăm nhà lần đầu tiên, gặp lại mấy đứa bạn tôi, nói chuyện tụi nó chọc tôi, “mèn đéc ơi, giọng mầy nói bây giờ nghe ngộ quá, cưng cứng như người Trung vậy”.

Đọc tiếp ...

Những bài học đầu đời – phần 2

Để tưởng nhớ anh Ái, Huấn Luyện Viên bơi lội ở Qui Nhơn quãng thập niên 70

Người Úc nói chung ham mộ thể dục thể thao. Mùa hè món chính là cricket. Đại khái mỗi bên 11 mạng, bên ném (bowl) bên đánh (bat), phe nào nhiều điểm và còn người thì thắng. Test cricket là đỉnh cao, chơi năm ngày ròng rã. Vô được đội tuyển quốc gia là một vinh dự lớn. Như là vô đội tuyển bóng đá của Brazil vậy. Thường toàn là tụi Úc, lâu lâu một hai đứa thổ dân da đen lọt vô. Còn người gốc Á châu thì chưa thấy. Thấy mình da vàng mũi tẹt mà chịu khó bon chen nói chuyện cricket nên tụi Úc hay hỏi là ông nhắm thử liệu chừng nào thì có một tên tóc đen vô nổi đội Test cricket. Làm sao biết được, chắc là phải năm bảy thế hệ nữa, cho tới khi nào da vàng ngả ra trăng trắng thì mới họa may!

Đọc tiếp ...

Những bài học đầu đời

Kính nhớ Thầy Dương Minh Ninh và Thầy Phùng Văn Viễn

Đi học cả năm năm tiểu hoc, bảy năm trung học, thầy cô tổng cọng ít ra cũng vài ba chục người. Đó là chưa kể các thầy dạy kèm luyện thi nữa. Môn học thì hồng chuyên đề huề, không thiếu gì hết, Toán, Lý, Hóa, Vạn Vật, Việt Văn, Anh văn, Công Dân Giáo Dục, Sử Ký, Địa Lý vân vân và vân vân. Và biết bao là bài học trong mười mấy năm trường daì đằng đẵng này.  Thường ai cũng có những kỷ niệm đẹp, đặc biệt về một vài thầy cô của mình, về những môn học mà mình thích, những bài học mà mình ưa…

Hồi thằng con trai còn nhỏ hai vợ chồng đều đi làm, phải cho nó đi nhà trẻ. Cuối ngày vô nhà trẻ đón con về, hay thường dòm ngó hỏi thăm coi thử trong ngày ngoài chuyện ăn uống ỉa đái ngủ nghê thì nó làm cái giống gì nữa. Mới hay, phần lớn là vẽ vời và ca hát. Nhứt là vẽ, đủ kiểu hết, đen trắng có, màu có, bằng cọ có mà bằng năm ngón tay cũng có. Có tranh nhìn giống như của ông Picasso, nhưng phần lớn thì loạn cào cào châu chấu. Càng nhìn càng khâm phục thằng con, mới đi nhà trẻ mà đã vẽ vời cao siêu quá cỡ!  Khi qua tuổi đi nhà trẻ, tác phẩm của con chất đầy mấy thùng. Bèn đem ra treo lên làm một màn triển lãm trong nhà, xong cuối tuần mời  mấy cô giáo nhà trẻ lại chơi một bữa, vừa ăn BBQ vừa coi tranh! Sau này đọc mấy bài nghiên cứu về chuyện dạy dỗ con nít  mới biết là vẽ vời và ca hát giúp cho đầu óc mấy đứa nhỏ phát triển. Nhớ lại thấy mừng trong bụng, vì hồi xưa coi vậy mà mấy thế hệ học trò trường Cường Để cũng may mắn được học chút đỉnh về hội họa và âm nhạc.

Đọc tiếp ...

Thay Đổi Cỡ Chữ

Chuyên mục

Lưu trữ

Số trang đọc

5,974
Scroll Up