Richard Bratby
5/7/2018

Richard Bratby bắt đầu một loạt bài viết mới phác thảo một định nghĩa và tóm tắt lịch sử của các thể loại âm nhạc khác nhau.


Phần mở đầu của bản giao hưởng số 5 của Beethoven (1808) là một trong những giây phút nổi tiếng nhất trong lịch sử âm nhạc.

“Một tác phẩm viết cho dàn nhạc qui mô lớn, thường với bốn chương (movement), trong đó ít nhất một chương được viết theo thể sonata[1].” Sách giáo khoa của tôi đã đinh ninh rằng định nghĩa của một bản giao hưởng rõ ràng là vậy. Như thế thì cũng là tạm ổn cho một cuốn sách giáo khoa. Nhưng ngay sau khi tôi bắt đầu khám phá xa hơn – và không phải tất cả những nhà sưu tập dĩa nhạc, theo định nghĩa, là những nhà thám hiểm sao? – tôi thấy symphony số 5 của Sibelius chỉ có ba chương thì mới nhận ra rằng “tạm ổn” đã không thật là ổn lắm. Thôi thì hãy mở cuốn từ điển ra để coi những định nghĩa xem sao. Sinfonia (trong tiếng Ý) có nghĩa là ‘cùng vang lên một lúc’, và trong những vở opera thuở sơ khai như L’Orfeo của Monteverdi (1697) chẳng hạn, đó là phần gian tấu của khí nhạc hoặc phần báo trước một bi kịch. (Hầu hết chúng ta đều quen thuộc với ‘Pastoral Symphony’ trong Messiah của Handel, và cho mãi đến năm 1871 Verdi vẫn còn diễn tả bài overture – sau này ông bỏ và thay thế bằng một đoạn Prelude ngắn – cho vở Aida như một sinfonia.)