tháng ba, anh về thăm nhà
như Từ Thức ngày xưa trở lại trần
anh về
giả bộ làm du khách trên quê hương của chính mình

anh về
thăm lại cổng trường đại học xưa
mấy hàng cây cao vẫn còn đổ bóng dài
ngày ngày tháng tháng, như trong câu thơ bài hát
mà sao kỷ niệm những hẹn hò đưa đón cũ
như đã trôi đi biền biệt, đâu đó trong trí tưởng, rất xa…

anh về
đi lên đi xuống tìm lại ngôi nhà trọ nghèo nàn
nơi em thường ghé thăm
những nắng sáng, những mưa chiều
với những nụ hôn ngọt ngào
đôi bờ vai tròn trịa và vòng tay ôm ấm áp
tìm hoài không ra
anh ngỡ ngàng
đâu chỉ lòng người
đâu chỉ tình ta
mà cả phố thị cũng ngậm ngùi dâu bể

anh về
tình cờ gặp lại em
cơn mưa trái mùa rơi vội
lạ lẫm, lộp độp, ngắn ngủi, kỳ cục
không đủ ướt lòng đường phố
nhưng đủ để rươm rướm đôi mắt em
như lần mình chia tay nhau mấy mươi năm trước
và đủ để cho anh chút xôn xao rộn ràng
như những ngày mình còn hai mươi tuổi

xin cám ơn em
và chút ân tình còn sót lại
dù sau bao tháng năm dài mình lạc mất nhau
trong những dòng đời nghiệt ngã…

Nguyễn Bế Tắc